Of Huy And His Stuff

Away We Go - this movie is about love, in fact, it’s the best movie about love I’ve ever seen.

I guess I’m a bit introverted

Because,

I don’t hang out, I hang in.

I don’t meet people, I meet persons.

I avoid fashion and nightclubs and stuff and I prefer deep conversations.

So prepare an isolated corner for me when you come along.

Wow you drink beer again?
It’s cherry tea, who would drink beer with a straw?
Who knows, maybe that’s how artistic people usually do. 
?
You write TV show scripts for a living, you paint in free time, and hold on, what kind of painting is that? Abstract! Hah! 
:))
  • Wow you drink beer again?
  • It’s cherry tea, who would drink beer with a straw?
  • Who knows, maybe that’s how artistic people usually do. 
  • ?
  • You write TV show scripts for a living, you paint in free time, and hold on, what kind of painting is that? Abstract! Hah! 
  • :))

In the middle of the Central Highland, near the border with Cambodia

  • P (get the water bottle out) : Wanna drink something?
  • Me: 'Something'? You speak like we're in a bar... hah!
  • P: Ok, wanna drink some water?
  • Me: Yes, please.

So I kinda wana punch this person

angrytibetangirl:

This person on tumblr wrote:

I would really love to move to Tibet, so I can, meditate all I need, and whenever I need.

I just want to curl up into my mind and learn where it stops, and where it starts. I want to learn about myself. Look journey through the end of the spectrum and see where I come out. I just want to know the meaning of who I am. Nirvana guys….Nirvana.

Ya cause all Tibetans in Tibet do is meditate. Hopefully you won’t get bashed in by the Chinese while you’re on it.

lol

Cứt chim

Sau một cơn gió mạnh gấp gáp thổi qua, trời bất chợt đổ mưa xối xả. Những hạt nước mưa to, trắng xoá, nặng trịch trông nhưng những cục cứt chim lao tốc hành từ trên bầu trời xuống mặt đất. Từ cái ban công nhỏ nhìn ra, cảm giác như có một đàn chim khổng lồ bay qua, đồng loạt ỉa xuống đầu những kẻ tội nghiệp đang hối hả tạm bỏ dỡ cuộc mưu sinh bất tận để tìm chỗ trốn.

dang dở

bao giấc mơ bị chôn vùi,
bao cuộc phiêu lưu vẫn chỉ nằm trên giấy vở,
bao nhiêu là mối tình,
bao nhiêu là bình minh dang dở.

Huy ơi đừng khóc

Kìa mặt trời mọc
Ánh nắng khắp nơi
Dù lòng tơi bời
Em ơi đừng khóc


Giờ đây là lúc
Em hãy đứng lên
Cầm đèn giữa đêm
Một mình em bước

Dù rằng phía trước
Có nhiều chông gai
Con đường còn dài
Nên em đừng khóc

___________________________________

Thơ của chị Hà

Đang rất nhớ những ngày ở Varanasi. Đó là những ngày mà mình lang thang trong những con phố nhỏ rối rắm đầy mùi phân bò pha quyện với mùi trầm hương, lâu lâu dừng lại ăn những cái bánh ngọt nhỏ làm từ sữa, mỗi ngày hai lần ăn lassi, chiều nào cũng ra bờ ghat ngồi uống chai, trò chuyện với người qua kẻ lại.
Nhớ buổi sáng sớm đáp tàu từ NJP, đi bộ một đoạn dài từ đường cái vào phố cổ, qua những khu chợ lác đác những người kéo xe, người bán hàng, người làm thuê làm mướn… đang uể oải chuẩn bị cho một ngày mới…  
Nhớ cái buổi trưa nằm dài trên bờ ghat, dưới tấm bạt màu xanh che nắng, nghe tiếng cầu nguyện phát ra từ một nhóm các ông bụng bự cởi trần đóng khố, đoán rằng họ đang cầu nguyện cho các nạn nhân tsunami ở Nhật
Nhớ đến những lời từ “sứ giả của Chúa”, người không rõ vì lý do gì bỏ ra hàng tiếng đồng hồ ngồi tâm sự với mình về Chúa, thần thánh, đời sống, gia đình, vợ, và con cái.
Nhớ tiếng tabla thiên tài ở Brown Head Bakery…

Nói chung là nhớ Ấn Độ nói chung và Varanasi nói riêng.

Đang rất nhớ những ngày ở Varanasi. Đó là những ngày mà mình lang thang trong những con phố nhỏ rối rắm đầy mùi phân bò pha quyện với mùi trầm hương, lâu lâu dừng lại ăn những cái bánh ngọt nhỏ làm từ sữa, mỗi ngày hai lần ăn lassi, chiều nào cũng ra bờ ghat ngồi uống chai, trò chuyện với người qua kẻ lại.

Nhớ buổi sáng sớm đáp tàu từ NJP, đi bộ một đoạn dài từ đường cái vào phố cổ, qua những khu chợ lác đác những người kéo xe, người bán hàng, người làm thuê làm mướn… đang uể oải chuẩn bị cho một ngày mới…

Nhớ cái buổi trưa nằm dài trên bờ ghat, dưới tấm bạt màu xanh che nắng, nghe tiếng cầu nguyện phát ra từ một nhóm các ông bụng bự cởi trần đóng khố, đoán rằng họ đang cầu nguyện cho các nạn nhân tsunami ở Nhật

Nhớ đến những lời từ “sứ giả của Chúa”, người không rõ vì lý do gì bỏ ra hàng tiếng đồng hồ ngồi tâm sự với mình về Chúa, thần thánh, đời sống, gia đình, vợ, và con cái.

Nhớ tiếng tabla thiên tài ở Brown Head Bakery…

Nói chung là nhớ Ấn Độ nói chung và Varanasi nói riêng.

“Hãy đến các trường đại học ở Việt Nam và yêu cầu các sinh viên kể tên hành động bảo vệ môi trường đầu tiên nảy ra trong đầu họ. 99,99% câu trả lời sẽ là “đi lượm rác”.”

– me