Review: Lý Triều Dị Truyện

giữa năm 2017

Gọi là dị truyện vì nó rất dị, xoay quanh những huyền thuật kinh khủng khiếp như kiểu: cho mèo ăn thịt người, hãm hiếp tập thể thực tế ảo, rắn bò khắp nơi, ngựa lưỡng tính, người lai quỷ vân vân, các cháu chơi ngải ngày nay gặp là rụng rời tay chân ngay. Có một thằng pháp sư thích bá chủ thiên hạ bằng cách tu luyện thành thần, xong rồi bịp bợm dối trên lừa dưới khắp nơi, ma quỷ người trần, thầy bói, tất cả quay cuồng trong trò chơi của tham vọng hehe.

Ban đầu người đọc hơi băn khoăn liệu chọn thời nhà Lý nó có quá sớm không, tuy nhiên nhìn vào sự hiện diện của những tích như Cao Biền dậy non, trấn chỗ này yểm chỗ nọ, ông Từ Đạo Hạnh tháo gậy quẳng xuống sông Tô Lịch, ta có thể thấy cái yếu tố phép màu siêu nhiên kiểu này nó cũng đã hiện diện ở phương Nam từ sớm, và tồn tại cho tới tận bây giờ. Ngày nay tới những nơi sành điệu nhất, gặp những con người hiện đại nhất, vẫn nghe họ nói về ếm bùa, phong thủy, chơi ngải, ma nhập, mời thầy vân vân. Chứng tỏ thời gian chưa bao giờ làm cho niềm tin vào những điều huyền bí cũng như huyền thuật, hay nói chính xác hơn là nạn mê tín dị đoan nhạt đi. Cũng có thể coi đó là bản chất của con người, thế thôi: dẫu trong túi mang theo cái máy chỉ nhỏ bằng cái băng vệ sinh có thể hiểu tiếng người, dẫu phép vi phân đã được dạy rộng rãi ở trường phổ thông, người ta cũng không bỏ được tật thích đổ lỗi. Đổ lỗi cho người khác không được thì đổ cho siêu nhiên, đếch bao giờ tự nhận lỗi về mình. Chính vì thế, cũng không là trùng hợp khi các ông triết gia thăng thiên trên con đường sáng đều bắt đầu bằng bước đầu tiên là công nhận cái bóng tối tuyệt đối, cái bóng tối bão hòa ở trong bản thân mình. Không có huyền thuật nào bằng cái tôi vị kỷ xảo trá của chúng ta cả, thưa quý ông quý bà.

Nay quay lại với tác phẩm, ta thấy tác giả nhảy liên tục từ nhân vật này sang nhân vật khác, kèm theo cách đặt mọi thứ vào bối cảnh tranh tối tranh sáng, tạo ra một câu chuyện huyền bí và cuốn hút. Tất cả đơn thuần chỉ là khoái cảm đọc câu chuyện, tuy nhiên hẳn ai cũng biết đó là điều tác giả muốn, không phải lúc nào cũng cần phải múa may văn bản, dòng thời gian phi tuyến tính, Kafka-esque các kiểu. Nhiều lúc tất cả mọi thứ ta cần là một chiều người để ta yên, đặng ta thoải mái thả hồn vào một cái gì đó thật giật gân và thật giải trí như thế này.